Vũ điệu của những dải lụa đồng giữa lòng Bắc Kinh
- TrongThuy KTS
- 6 days ago
- 2 min read
Có những công trình kiến trúc khi nhìn vào, ta không thấy những khối bê tông hay thép nguội ngắt, mà thấy một thực thể đang chuyển động. Trung tâm Triển lãm & Hội nghị Quốc tế Thủ đô (CIECC) chính là một định nghĩa sống động cho cảm giác ấy. Qua những bức ảnh đầy duy mỹ của Virgile Simon Bertrand, công trình không còn là một "hộp triển lãm công nghiệp" theo cách hiểu truyền thống, mà hiện lên như một tác phẩm nghệ thuật vị lai đang tự mình cất bước.

Zaha Hadid Architects (ZHA) đã chọn cách "kể chuyện" bằng những dải băng đan xen (interwoven ribbons). Đối với một kiến trúc sư, đây không chỉ là bài toán về hình khối, mà là sự giải quyết triệt để vấn đề vận hành đô thị. Ba tuyến giao thông độc lập – cho khách tham quan, hàng hóa và dịch vụ – được tách biệt hoàn toàn nhưng kỳ lạ thay, chúng vẫn đồng điệu trong một ngôn ngữ hình thái học duy nhất. Đó là vẻ đẹp của sự tính toán: trật tự, chuẩn xác nhưng lại trôi chảy đến lạ kỳ.

Nhưng điểm khiến tôi thực sự dừng lại lâu nhất ở dự án này chính là lớp vỏ bao che. Hãy hình dung những tấm nhôm xếp nếp màu đồng, từ những thanh lam louver mạnh mẽ đến những mảng đục lỗ tinh xảo. Vào khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống Bắc Kinh, ánh sáng không còn chỉ là ánh sáng nữa. Nó len lỏi qua từng khoảng lùi, tạo nên một hiệu ứng "dệt vải" (textile quality) mềm mại trên bề mặt kim loại vốn dĩ cứng cáp. Đó là sự tương phản đầy kiêu hãnh: quy mô khổng lồ của một trung tâm hội nghị quốc tế lại cộng hưởng hoàn hảo với sự tinh tế, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.

CIECC khiến ta phải đặt câu hỏi về ranh giới của kiến trúc. Khi một công trình công nghiệp lớn có thể trở nên mềm mại và gợi cảm như những dải lụa, liệu đó có phải là lúc kiến trúc đạt đến trạng thái tự do nhất? Công trình không cố gắng nổi bật bằng sự gào thét của hình khối, nó nổi bật bằng sự nhịp điệu của ánh sáng và dòng chảy.
Với những ai trân trọng sự giao thoa giữa kỹ thuật hình học phức tạp và cảm xúc con người, CIECC không chỉ là một cột mốc đô thị, mà là một lời nhắc nhở: Kiến trúc dù ở quy mô nào, nếu được chạm khắc bằng tư duy của người nghệ sĩ, đều có thể trở thành một bản tình ca.
Bạn nghĩ sao về cách ZHA sử dụng màu đồng và hệ lam xếp nếp này? Liệu nó có gợi cho bạn cảm giác về một bức tranh vải vóc truyền thống của phương Đông được hiện đại hóa? Hãy chia sẻ những cảm nhận của bạn, hoặc nếu bạn có một công trình nào đó khiến bạn rung động bởi lớp vỏ (facade) của nó, hãy kể cho tôi nghe nhé.




















Comments