House Under the Hill – khi kiến trúc chọn biến mất để được ở lại
- TrongThuy KTS
- Dec 19, 2025
- 3 min read
Ở Nashtarood, một vùng đất có địa hình mạnh và cảnh quan gần như không cần “trang trí”, mrk office và Mohammad Reza Kohzadi bắt đầu dự án House Under the Hill bằng một quyết định rất rõ ràng: ngôi nhà không nên xuất hiện như một vật thể đặt lên mặt đất.

Với những khu đất như thế này, bất kỳ hình khối nào đứng lên cũng lập tức phá vỡ sự cân bằng vốn có. Kiến trúc, nếu quá tự tin, sẽ trở thành kẻ xâm nhập. Vì vậy, thay vì tìm cách tạo hình nổi bật, nhóm thiết kế chọn cách khó hơn: để cảnh quan tiếp tục là nhân vật chính.
House Under the Hill không “nằm trên” đồi, nó nằm trong đồi. Công trình được chôn dưới sườn dốc, để địa hình tự nhiên trôi qua mái nhà một cách liền mạch. Nhìn từ xa, gần như không có dấu hiệu của một công trình kiến trúc theo nghĩa thông thường. Đồi vẫn là đồi. Cảnh quan không bị cắt, không bị chia, không bị gián đoạn.


Ở đây, kiến trúc không cố gắng hòa vào thiên nhiên bằng cách mô phỏng hình thức của nó. Thay vào đó, nó hòa vào bằng một hành động triệt để hơn: từ chối trở thành đối tượng thị giác.
Bên trong, ngôi nhà mở ra theo chiều ngang của địa hình. Ánh sáng được dẫn vào có chọn lọc, gió và tầm nhìn được kiểm soát để tạo nên cảm giác vừa kết nối với bên ngoài, vừa được bao bọc. Lớp đất phía trên không chỉ là cảnh quan, mà còn là một phần của không gian sống – mang lại sự mát mẻ, tĩnh lặng và cảm giác an trú rất rõ ràng.

Cảm giác ở đây không phải là “ở trong nhà”, mà là ở trong lòng đất. Không gian nặng, yên, ổn định – một trạng thái đối lập hoàn toàn với nhịp sống ồn ào và phô trương của nhiều công trình đương đại.

Điều đáng giá nhất của House Under the Hill không nằm ở kỹ thuật xây dựng bán âm, mà ở thái độ thiết kế. Công trình này không tìm cách chứng minh sự sáng tạo bằng hình khối, mà bằng sự tiết chế. Kiến trúc lùi lại một bước để môi trường tiến lên.
Đây không phải là kiến trúc “ẩn mình” vì sợ hãi, mà là kiến trúc chủ động nhường chỗ. Một lựa chọn mang tính nhận thức sâu sắc về mối quan hệ giữa con người, không gian sống và thiên nhiên.

Trong một thời đại mà kiến trúc thường được đo bằng mức độ nổi bật, biểu tượng và khả năng gây ấn tượng thị giác, House Under the Hill đi theo hướng ngược lại. Nó không yêu cầu được chú ý. Nó không đòi hỏi được nhận diện từ xa. Giá trị của công trình nằm ở việc nó không phá vỡ nơi chốn.
House Under the Hill nhắc chúng ta rằng:không phải lúc nào kiến trúc cũng cần hiện diện rõ ràng để có ý nghĩa.Đôi khi, công trình tốt nhất là công trình khiến ta cảm giác như địa hình tự sinh ra nó.

Và đó có lẽ là một trong những dạng kiến trúc bền vững và khiêm tốn nhất mà chúng ta đang rất cần hôm nay.
_edited.png)



Comments